Board index » KIẾN THỨC » Văn Hóa & Phong Tục Tập Quán

 


Post new topic Reply to topic
Author Message
PostPosted: Mon Aug 11, 2014 4:16 am
  

User avatar

Joined: Wed Jul 23, 2014 2:18 am
Posts: 286
Mẹ Về Mở Hội Vu Lan

Image


Nhân mùa báo hiếu Vu Lan ONX hân hạnh giới thiệu cùng cả nhà một số thơ của anh Vương Ngọc Long (Vương Hải Đà) và văn mà ONX sưu tầm với lời cầu chúc tất cả chúng ta trọn niềm vui hạnh phúc trong mùa Vu Lan ... nguyện cầu bình an cho tất cả...

Thân mến,

ONX


Image


Mẹ Về Mở Hội Vu Lan

Mẹ như ánh mắt trăng rằm
Lệ từ bi chảy trăm năm chẳng mòn
Vơi đầy đạo nghĩa sắt son
Tràn dâng biển Hạnh, ngập nguồn Tam Cương

Mẹ như khói tỏa trầm hương
Nhang thơm Bảo Tháp, mười phương ngát lừng
Lời kinh, tiếng kệ tương phùng
Tâm Thành nhập cõi vô cùng Chân Như

Mẹ như lộc nở vườn Từ
Trổ bông Diệu Pháp, hương nhu ngạt ngào
Suối ca, chim hót nắng đào
Trời Kim Quang đổ mưa rào Pháp Luân

Mẹ về mở hội Vu-Lan
Trống chiêng Bát Nhã, mõ tràng Giác Minh
Liên đài nở rộ hoa Kinh
Hồi chuông Pháp Thí vọng tình Vị Tha

Hồn con, mời Mẹ bước qua
Con xin trải rộng chiếu hoa Mẹ ngồi
Bên dòng Kinh Ngọc sáng ngời
Mẹ thiền Vô Sắc, giũ đời oan khiên...
Hải Đà


Mẹ Vô Lượng

Image

Lượng Trời, lượng Mẹ, lượng tâm sâu
Lượng sóng triều dâng ngập bể dâu
Mẫu đạo bao dung tràn hải lý
Mẫu nghi đức hạnh ngút tinh cầu

Mẹ vun tâm nở dòng luân pháp
Mẹ nguyện lòng thanh ý đạo mầu
Tiếng kệ, lời kinh, chuông tế độ
Từ Bi, Trí, Dũng xóa thương đau ...
Hải Đà


Mẹ Từ Tâm

Image

Ta về mở ngõ cửa Xuân
Cõi tâm bày biện hương trầm chưa tan
Buồn tôi xếp lớp hàng hàng
Rong chơi phố cũ bàng hoàng xót xa

Mẹ già tựa cửa ta bà
Tóc mây bạc trắng bay qua dặm ngàn
Lệ trời hoang phế nhân gian
Hiên sầu rêu phủ mái tàn âm dương

Mẹ ngồi dưới cội cương thường
Tiếng kinh phổ độ trong vườn tịch nhiên
Từ Tâm máu mẹ di truyền
Phôi thai chớm nụ duyên hiền thâm căn

Mẹ về hô hấp châu thân
Dưỡng sinh mạch lạc tuần hoàn khai thông
Từ con tiếng khóc vỡ lòng
Vọng qua tâm khảm thường hằng Mẹ mang

Đường đời bát ngát thênh thang
Trái tim Từ Mẫu: hành trang vô bờ
Mẹ buồn thắp nến hư vô
Năm canh khắc khoải sững sờ đợi con

Núi sông canh cánh mỏi mòn
Ruột se hải ngoại dạ cuồng lưu vong
Mẹ trầm luân, kiếp đợi mong
Trăm con cốt nhục chung dòng cưu mang

Lặng yên hít thở gió ngàn
Thoáng thơm Quê Mẹ, hương trầm diệu vi ...

Vương Ngọc Long


Lục Bát Mẹ

Image


1-
Mẹ đi trăng úa bên đồi
Mẹ về trăng nhoẻn nụ cười trên môi
Mẹ là trăng sáng vòm trời
Lung linh huyền ảo soi đời con thơ

2-
Mẹ buồn hoa bưởi héo hon
Mẹ vui trái bưởi thơm ngon ngọt ngào
Mẹ như trái mận hồng đào
Thơm dòng sửa ngọt tuôn trào nuôi con

3-
Mẹ như câu truyện thần tiên
Ru con giấc ngủ triền miên bốn mùa
Mẹ như cỏ mật bông đùa
Thiu thiu con ngủ đong đưa võng đời

4-
Mẹ là bồ kết ngát hương
Lưu thơm cái đạo cương thường Mẹ mang
Đường đời bát ngát thênh thang
Trái tim Từ Mẫu: hành trang vô bờ

5-
Mẹ đi dưới cội cương thường
Tiếng chim phổ độ trong vườn tịnh tâm
Chiêu dương ấm nụ tầm xuân
Hồn đào nguyên nở ngát trầm hương tiên

6-
Lo toan, nông nỗi, nhọc nhằn
Mẹ lưng còng chẳng than thân phận nghèo
Nắng mưa quần quật gieo neo
Đường xa gánh nặng bồng đèo đôi vai

7-
Mẹ như ánh mắt trăng rằm
Lệ trầm luần chảy trăm năm chẳng mòn
Bình nhiên như ngọn lúa non
Thơm tâm từ lượng ngát hồn đại quang

8-
Mẹ cơ cầu gánh khổ đau
Vượt qua biển rộng sông sâu chẳng hà
Bình tâm như tháng năm qua
Dẫu đời mưa nắng chẳng hà nệ chi ....

9-
Mẹ là âm bản đường thi
Âm giai cổ nguyệt còn ghi muôn đời
Tăng Sâm chữ hiếu sáng ngời
Ân tình nghĩa Mẹ muôn đời sắt son

10-
Mẹ là cổ thụ cây đa
Tàn cây bóng rợp che nhà yêu thương
Mẹ là câu hát quê hương
Lời ru dịu mát bước đường con đi

11-
Một hai nắng sớm mưa chiều
Bôn ba cuộc sống nhiễu điều phận dâu
Đêm dài trắng mắt canh thâu
Ngày qua bước vội gánh sầu nặng mang

12-
Trăm năm bến cát lở bồi
Con côi mất Mẹ một đời đau thương
Mẹ như cánh hạc mù sương
Ai người soi sáng bước đường con đi ?

13-
Bao con sông nhỏ về nguồn
Ôi quê hương Mẹ ngát vườn chân tâm
Thủy chung vàng đá trăm năm
Trăm con một Mẹ dâu tằm thương nhau

14-
Mẹ là bóng nguyệt sân đình
Tiếng chim đại ngộ bình minh gọi đàn
Mẹ là sử liệu kho tàng
Là dòng cổ ngạn muôn vàn thủy chung

Vương Ngọc Long


Mẹ Từ Ái

Image

Con đau Mẹ thức đủ năm canh
Vỗ nhẹ ru con giấc mộng lành
Dãi nắng dầm mưa công dưỡng dục
Banh da xẻ thịt nghĩa sinh thành

Con, thân măng dại, nương bờ dậu
Mẹ, bóng tre gầy, phủ mái xanh
Mẹ dắt con qua vườn Đạo Hạnh
Bông hoa Từ Mẫu nở muôn cành

Vương Ngọc Long


          Top  
 
PostPosted: Mon Aug 11, 2014 4:23 am
  

User avatar

Joined: Wed Jul 23, 2014 2:18 am
Posts: 286
Cha đâu

Image

Khói lam chất ngất buồn tênh
Núi thiêng trích lệ lênh đênh bọt ngàn
Cha đi từ thuở đời tàn
Tay xiềng chân xích võ vàng chua cay

Xót xa khắc khoải lưu đày
Khung sàn ngục thất, hồn gầy guộc, câm
Trán hằn nghìn vết nhăn thâm
Nắng mưa Việt Bắc âm thầm xác xơ

Cha buồn thắp lửa vong nô
Đốt đêm thất thổ, sững sờ nghiệp tương
Kiếp đời vân cẩu tang thương
Thay hình, bí nước, còn phương nào về ?

Bụi đường ngút ngợp lê thê
Phiêu phiêu mộng tưởng hồn quê ngát trầm
Mai ta lên đỉnh phù vân
Hỏi thăm gió núi mây ngàn bay qua

Hỏi Trời hương khói hồn Cha
Từ phương mây trắng... lệ sa bà rơi
Ta ngồi gõ trống luân hồi
Âm vang tiếng núi, đất, trời gọi nhau

Phong trần bạt cánh hải âu
Nửa đường đứt gánh cơ cầu ... Cha đâu ??
Hồng chung vọng tiếng kinh sầu
Lung linh từng giọt khói màu tiêu tao ...

Vương Ngọc Long


          Top  
 
PostPosted: Mon Aug 11, 2014 4:26 am
  

User avatar

Joined: Wed Jul 23, 2014 2:18 am
Posts: 286
Nguồn gốc lễ Vu Lan - Mùa Báo Hiếu
ONX sưu tầm

Image


Vu lan, hay còn gọi là Tết Trung nguyên, là một trong những ngày lễ chính của Phật giáo, còn được hiểu là lễ báo hiếu .


Từ nguyên

Vu lan (chữ Hán: 盂蘭; sạ ullambana) là từ viết tắt của Vu-lan-bồn (盂蘭盆), cũng được gọi là Ô-lam-bà-noa (烏藍婆拏), là cách phiên âm Phạn-Hán từ danh từ ullambanạ Ullambana có gốc từ động từ uđ√lamb, nghĩa là "treo (ngược) lên". Thế nên các dịch giả Trung Quốc cũng dùng từ Đảo huyền (倒懸), "treo ngược lên" cho từ Vu-lan, chỉ sự khổ đau kinh khủng khi sa đoạ địa ngục.


Truyền thuyết

Xuất phát từ truyền thuyết về Bồ tát Mục Kiền Liên đại hiếu đã cứu mẹ của mình ra khỏi kiếp ngạ quỷ. Vu Lan là ngày lễ hằng năm để tưởng nhớ công ơn cha mẹ (và tổ tiên nói chung) - cha mẹ của kiếp này và của các kiếp trước.

Theo kinh Vu Lan thì ngày xưa, Bồ Tát Mục Kiền Liên đã tu luyện thành công nhiều phép thần thông. Mẫu thân ngài là bà Thanh Đề đã qua đời, ngài tưởng nhớ và muốn biết bây giờ mẹ như thế nào nên dùng mắt phép nhìn khắp trời đất để tìm. Thấy mẹ mình, vì gây nhiều nghiệp ác nên phải sanh làm ngạ quỷ, bị đói khát hành hạ khổ sở, ngài đã đem cơm xuống tận cõi quỷ để dâng mẹ. Tuy nhiên do đói ăn lâu ngày nên mẹ của ngài khi ăn đã dùng một tay che bát cơm của mình để tránh không cho các cô hồn khác đến tranh cướp, vì vậy khi thức ăn đưa lên miệng thức ăn đã hóa thành lửa đỏ.

Bồ Tát Mục Liên bèn quay về tìm Phật để hỏi cách cứu mẹ, Phật dạy rằng: "Dù ông thần thông quảng đại đến đâu cũng không đủ sức cứu mẹ ông đâu. Chỉ có một cách nhờ hợp lực của chư tăng khắp mười phương mới mong giải cứu được. Ngày rằm tháng bảy là ngày thích hợp để vận động chư tăng, hãy sắm sửa lễ cúng vào ngày đó".

Làm theo lời Phật, Mẹ của bồ Tát Mục Liên đã được giải thoát. Phật cũng dạy rằng chúng sanh ai muốn báo hiếu cho cha mẹ cũng theo cách này (Vu Lan Bồn Pháp). Từ đó ngày lễ Vu Lan ra đời.


Truyền thống lễ nghi

Trong một số nước Á Đông, ngày lễ này thường được tổ chức vào ngày 15 tháng 7 âm lịch, để tỏ hiếu với cha mẹ, ông bà và cũng để giúp đỡ những linh hồn đói khát. Ở Nhật Bản ngày lễ này được tổ chức vào ngày 7 tháng 7 để tỏ những ước nguyện của mình, người ta viết ước nguyện rồi treo vào cây trúc với mong ước điều ước đó sẽ trở thành hiện thực.


Tục lệ cài hoa hồng trong mùa Vu Lan

Năm 1962 sư ông Nhất Hạnh phổ biến đoản văn Bông Hồng Cài Áo, giới thiệu tục lệ cài một bông hoa trên áo trong ngày Mother’s Day của người Nhật. Người được hoa trắng sẽ thấy xót xa, nhớ thương, không quên mẹ, dù người đã khuất. Người được hoa hồng sẽ thấy sung sướng nhớ rằng mình còn mẹ, kẻo một mai người khuất núi, có khóc than cũng không còn kịp nữa....


Lễ Vu Lan năm đó (1962), đoàn Sinh Viên Phật Tử Sài Gòn thực hiện nghi thức Bông Hồng Cài Áo tại chùa Xá Lợi: họ mời tất cả những người dự lễ nếu còn mẹ cài một bông hoa hồng màu đỏ lên áo, những người mất mẹ cài một bông hoa hồng màu trắng trên áo.


Năm 1967, nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ phỏng theo ý văn của sư ông Nhất Hạnh trong đoản văn trên, viết bản nhạc Bông Hồng Cài Áo. Bản nhạc này lập tức được các đơn vị Gia Đình Phật Tử miền Nam đón nhận và đưa vào nghi thức Bông Hồng Cài Áo trong lễ Vu Lan. Kể từ đó bản nhạc này gắn bó với nghi thức Bông Hồng Cài Áo.


          Top  
 
PostPosted: Mon Aug 11, 2014 4:35 am
  

User avatar

Joined: Wed Jul 23, 2014 2:18 am
Posts: 286
Image


Nếu bạn được cài bông trắng, nên quán chiếu là Cha hoặc Mẹ vẫn còn trong bạn và có mặt trong từng tế bào của cơ thể bạn. Đưa bàn tay lên nhìn, bạn sẽ thấy bàn tay ấy của bạn mà cũng là bàn tay của Cha, của Mẹ. Trong bàn tay bạn, có bàn tay của Cha, của Mẹ. Bạn hãy đưa bàn tay ấy đặt lên trán và sẽ thấy, đó là bàn tay của Mẹ hay của Cha đang đặt trên trán bạn. Thật là nhiệm mầu!(Sư ông Thích Nhất Hạnh)


          Top  
 
 
Post new topic Reply to topic



Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 1 guest


Display posts from previous:  Sort by  
Jump to:  

You cannot post new topics in this forum
You cannot reply to topics in this forum
You cannot edit your posts in this forum
You cannot delete your posts in this forum
You cannot post attachments in this forum


cron
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group