Board index » VĂN / THƠ » Thi Phẩm - Giáo Sư Trần Hoan Trinh

 


Post new topic Reply to topic
Author Message
PostPosted: Sat Sep 06, 2014 5:33 am
  

User avatar

Joined: Wed Jul 23, 2014 2:18 am
Posts: 289
QUÊ HƯƠNG EM VÀ TÔI

Image

Đây chỉ là thi phẩm thứ nhất trích trong Tuyển Thơ "CHÁY BỎNG NHƯ LỬA MẶT TRỜI" của Trần Hoan Trinh vừa mới xuất bản, Năm 2013.

Tuyển thơ cũng mang tên là CBNLMT gồm cả 3 thi phẩm:

1- QUÊ HƯƠNG EM VÀ TÔI,

http://www.khungtroisaomai.com/forums/viewtopic.php?f=71&t=109


2- CHÁY BỎNG NHƯ LỬA MẶT TRỜI,

http://www.khungtroisaomai.com/forums/viewtopic.php?f=71&t=105


3- BỖNG DƯNG NHỚ PHỐ NHỚ PHƯỜNG.

http://khungtroisaomai.com/forums/viewtopic.php?f=71&t=104



Image


DÂNG ĐỜI
Trần Hoan Trinh

Mãi mãi là sương tuyết trắng ngần
Rạng ngời một vẻ đẹp thanh tâm
Này em! Em cứ là nhan sắc
Để giữ cho đời một dáng xuân...

______________________

MỘT DÒNG SÔNG
Trần Hoan Trinh

Giấc ngủ nào cũng đầy bóng Huế xưa
Con phố buồn đứng ướt đẫm trong mưa
Đêm Hoàng thành ánh trăng lai láng
Và tiếng chuông chùa vọng giữa khuya

Cứ muốn về Vỹ Dạ của anh
Đi trên đường rợp bóng tre xanh
Thăm ngôi nhà nhỏ thời thơ ấu
Mít, nhãn, cam, chanh trái chĩu cành

Cứ muốn về Bến Ngự của em
Lang thang đường Trần Thúc Nhẫn không đèn
Đứng lặng nhìn qua hàng dâụ thấp
Ai ngồi học bài xoả tóc trong đêm

Vẫn muốn về tắm nước sông Hương
Theo em sóng trôi về thượng nguồn
Rữa hết phong trần một đời lăn lóc
Nằm ngủ bên bờ Bãng Lãng mù sương.

______________________

CHUYỆN TÌNH HỌC TRÒ
Trần Hoan Trinh

Em nghiêng nón qua cầu cho mưa ướt
Anh một mình đứng góc phố làm thơ (THT)

Năm học ấy em bước chân vào lớp
Chào thầy xong đi vội vã đến bàn
Có người thấy cả hồn mình choáng ngợp
Như bất ngờ chìm đắm giữa hào quang

Em e thẹn ngỡ ngàng nhìn xuống lớp
Mắt to đen và đôi má ửng hồng
Bàn tay ngọc vô tình đưa vuốt tóc
Gió bềnh bồng trên hai áng mi cong

Em nhẹ nhàng mở cặp vở học sinh
Dáng ngây thơ và hồn nhiên đến lạ
Tà áo trắng khép đôi chân bé nhỏ
Vòng lưng thon mềm mại đẹp hiền hoà

Buổi học chiều tiếng thầy giảng thiết tha
Lo mơ mộng có học hành chi được!
Cứ mãi mê nhìn em ngồi phía trước
Tóc dài đen xoã kín cả bờ vai

Thầy gọi em lên bảng sửa bài
Bỗng cuống quít như tên mình thầy gọi
Theo từng chữ từng lời em nói
Phấn tay em mà tay ai lại run run

Em quay lui có bắt gặp mắt ai không
Đang ngây dại ngắm nhìn em say đắm
Em mỉm cười rạng ngời ánh sáng
Đẹp vô cùng như một đoá quỳnh dung

……Rồi si mê đến hết mùa đông
Cả mùa xuân và mùa hè năm ấy
Lòng ấp ủ một tình yêu bỏng cháy
Giữa trần gian như có một thiên đường

Mùa thu sau em không trở lại trường
Cả mùa thu sau và mùa thu sau nữa
Để một người cứ mỏi mòn trông đợi
Cây phượng già bên cổng cũng bâng khuâng

Em có bao giờ nhớ lớp xưa không?
Nhớ bạn nhớ thầy nhớ bàn nhớ ghế
Nhớ sớm mưa giăng nhớ chiều nắng xế
Nhớ sân trường áo lụa trắng bay bay

Có bao giờ em nhớ tay trong tay
Chạy nhảy tung tăn nói cười ríu rít
Nhớ những bài thơ tình thắm thiết
Trên hành lang đứng viết tặng nhau?

….Và thế đó một mối tình đầu
Đành câm lặng theo thời gian khép kín
Nhưng xa cách dẫu đầu sông cuối biển
Tận đáy lòng họ vẫn nhớ đến nhau

Mối tình học trò nào có chi đâu
Nhưng bất tử và muôn năm vẫn mới
Gặp một lần nhưng một đời chờ đợi!
Và vấn vương cho đến phút tàn hơi!

Mối tình học trò đẹp như ánh măt trời!



          Top  
 
PostPosted: Sat Sep 06, 2014 5:38 am
  

User avatar

Joined: Wed Jul 23, 2014 2:18 am
Posts: 289
TRÊN BIỂN CHIỀU
Trần Hoan Trinh

Sóng vỗ trắng bờ trắng bãi xa
Con trăng vời vợi cuối giang hà
Ta ngồi bên biển nghe em hát
Sương tỏa mây chìm theo tiếng ca
Tiếng hát em ôm cả cuộc đời
Bay theo đầu ngọn sóng chơi vơi
Tan đi vào cõi vô cùng tận
Ve vuốt thời gian đã đổi dời
Em gục vai ta buồn ngẩn ngơ
Tóc bay rối phủ mắt ta mờ
Lời ca run rẩy bờ môi lạnh
Như tiếng thì thầm của tuổi thơ
Ta ngã nằm dài trên cát êm
Ngất ngây từng thớ thịt da mềm
Tiếng ca em nổi trôi theo sóng
Cuốn hút hồn theo nước nổi chìm
Em thả chân trần xuống biển xanh
Tay vun cát ướt đắp quanh mình
Tiếng ca đứt đoạn trong chiều gió
Như một dư âm cứ bập bềnh.
Lăng Cô, 2006


Image


MỘT MÌNH UỐNG RƯỢU DƯỚI TRĂNG
Trần Hoan Trinh

Một mình uống rượu dưới trăng
Nhớ tráng sĩ xưa mài kiếm trong rừng
Ngươi tiếc đường gươm anh hùng một thuở
Ta cố hương chừ bằn bặt tri âm

Một mình uống rượu dưới trăng
Mơ Kinh Kha sang sông diệt Tần
Ngươi giận giang sơn vào tay bạo chúa
Ta chán quanh đời một lũ vô tâm

Ta cạn một ly
Trăng vàng sóng sánh
Ta thêm một ly
Trăng lạnh sương thu
Trần thế bơ vơ, tri kỷ mịt mù
Ta với trăng hai mình chếch choáng
Nghe lạc lỏng giữa cuộc đời điên loạn
Chê đứa tiểu nhân
Cười thằng phản bạn
Trí trơ cùn mà mũ áo cân đai
Đầu cúi lưng cong
Vô tướng bất tài
Mà xe ngựa xênh xang
Mà quyền uy hống hách
Quên nguồn cội rách thơm đói sạch
Quên tiền thân tay lấm chân bùn
Mãi hả hê vợ đẹp con khôn
Mãi vun xới vàng thoi bạc nén
Uống uống nữa
Trách thế nhân trơ trẽn
Khi giàu sang quên mất thuở hàn vi
Hảo hán xưa nay thành kẻ thất phu

Trăng đã cuối trời
Đêm đã gần vơi
Chai rượu lớn cạn trơ đến đáy
Ta nghiêng ngã
Chân đá đông
Chân đá tây
Thất thểu
Cả trần gian sao chỉ thấy toàn trăng
Trăng vô tình
Trải ánh lạnh như băng.

Làng hoa Gò Vấp, 2002



          Top  
 
PostPosted: Sat Sep 06, 2014 5:40 am
  

User avatar

Joined: Wed Jul 23, 2014 2:18 am
Posts: 289
TRONG MỘNG
Trần Hoan Trinh

Bổng nằm mơ một cuộc hành trình
Cùng anh em về thăm đất nước
Thăm thầy cô, thăm phố phường thuở trước
Thăm ngôi trường thời xoã tóc thơ ngây

Bạn bè bốn phương: nam, bắc, đông,tây
Mỹ, Canada, Pháp, Anh, Đức, Úc ...
Lưu lạc nổi trôi cùng trời cuối đất
Hẹn hò nhau cùng hội ngộ một phen.

Paris, Lon don, Washington, Brussels
Toronto, Ontario, Cali, Texas...
Ba lô khoác vai ôm đàn ca hát
Vui vô cùng nên quên hết đường xa.

Thành phố Sài Gòn nắng ấm chan hoà
Một lần ra đi ngỡ không trở lại!
Ôi đất Mẹ! Đêm ngày khắc khoải
Thương phù sa sông nước Cửu Long!

Theo con tàu về thăm miền Trung
Phan Thiết, Nha Trang, Quy Nhơn, Đà Nẵng.
Núi tiếp tiếp, biển ôm bờ vỗ sóng
Đẹp vô cùng một dải đất quê hương!

Đón sân ga tay bắt mặt mừng
Bằng hữu một thời anh em một thuở
Mắt lệ chảy nhưng lòng hội mở
Những vòng tay thắm thiết một đời.

Nắm tay nhau ca hát vang trời
Đến ngôi trường thuở học trò bé bỏng
Phan châu Trinh ơi! Chúng con về núp bóng
Từ muôn phương xin trở lại bên Người!

Lớp cũ thềm xưa bàn ghế ngậm ngùi
Áo trắng quần xanh bảng tên sách vở!
Bức tượng đồng , cây sao già hớn hở
Nhìn đàn con luân lạc trở về...

Giữa sân trường hồn nửa tỉnh nửa mê
Đi từng bước nhặt lên từng kỷ niệm
Mỗi viên sỏi cũng bao nhiêu trìu mến.
Mỗi gốc cây là cả một trời tình!


Image


Nỗi Buồn Con Gái
Trần Hoan Trinh

Mình ơi! Thành phố chiều nay gió
Thành phố chiều nay mưa bay mau
Tôi một mình ngồi trong quán nhỏ
Nghe tiếng mưa buồn lại nhớ nhau

Thân gầy áo mỏng nghe chừng lạnh
Thiếu vòng tay mình che ấm xưa
Từ thuở mình đi thương mòn mỏi
Ðời cứ vô tình chuyện đón đưa

Bao giờ gặp được chiều mưa cũ
Ngắm bóng hoàng hôn một thuở nào
Tìm lại một thời con gái đẹp
Mình đi không nhớ tháng năm sao?

Bao giờ trở lại thời hoa mộng
Tay khoác vai nhau dạo phố chiều
Theo những con đường nhiều lá rụng
Tóc mình đan từng ngón tay yêu

Mình ơi ! Mưa cứ bay vào mắt
Mình có còn không như thuở xưa?
Tôi về tóc rối bù che mặt
Nghe cả tâm hồn cũng gió mưa!



          Top  
 
PostPosted: Sat Sep 06, 2014 5:41 am
  

User avatar

Joined: Wed Jul 23, 2014 2:18 am
Posts: 289
CHIỀU TIỄN BẠN
Trần Hoan Trinh

Ta tiễn ngươi chiều gió lộng trời
Bóng thuyền bóng nước tít mù khơi
Ngươi đưa tay vẫy ta tay vẫy
Cúi mặt trông lên mất biệt rồi

Ta về thất thểu con đường cũ
Cứ thấy chân mình có sóng trôi
Ghé quán cà phê bên phố nhỏ
Quán vắng ghế ngươi chẳng ai ngồi

Cô gái sau quầy nghiêng mái tóc
Không có ngươi đùa nên chẳng vui
Bỏ dĩa blue buồn ngươi vẫn thích
Tiếng saxo trầm trôi ngẩn ngơ

Ngươi đi ta biết ai tri kỷ
Còn ai ngồi nghe ta đọc thơ!
Thơ ta nắn nót từ tim óc
Đành bỏ hộc bàn cất kín thôi

Quanh quẩn bên ta dăm bảy đứa
Bạn bè như ngươi được mấy người!
Thế nhân cứ muốn giàu thêm nữa
Nên cứ bon chen suốt cả đời

Ta mất ngươi rồi như mất bóng
Cứ ngồi mà gọi cố nhân ơi
Đốt thuốc một mình ngồi nhả khói
Đếm thầm từng giọt cà phê rơi

Xưa buồn ta được ngươi an ủi
Muốn khóc nhìn ngươi đã muốn cười
Ngươi đi trần thế sao mà lạnh
Nghe cả hoàng hôn tím rã rời

Bỏ quán cà phê vào quán cóc
Làm gì cho hết được đêm nay
Buồn quá cạn luôn mười chai đó
Rượu uống một mình chẳng thấy say!

Tràn ly không có ai tâm sự
Ta khóc sao ta chẳng có mày!


Image


ĐÔI MẮT
Trần Hoan Trinh

Đôi mắt nghìn năm đẹp dị thường
Rạng ngời và chan chứa yêu thương
Đưa ta đến những chân trời mộng
Giỏ xuống hồn thơ những giọt sương...

_________________

CHIỀU HẠ
Trần Hoan Trinh

Con ve ngậm ngùi trên cành cây cao
Con chim đứng buồn bên dưới cội đào
Em bỗng hờn một loài mây trắng
Cứ dẫn em về mòn mỏi chiêm bao


          Top  
 
PostPosted: Sat Sep 06, 2014 5:42 am
  

User avatar

Joined: Wed Jul 23, 2014 2:18 am
Posts: 289
NHỮNG NGÀY THÂN ÁI
Trần Hoan Trinh

Anh về có đến thăm trường cũ
Ngắm nắng hàng cây, nắng cuối sân
Qua mấy đổi thay trường có khác
Học trò nay có khác xưa không?

Anh về có đứng trên thềm cỏ
Nhớ nhặt giùm em một chút hương
Của mùa hạ cuối chưa ly biệt
Thuở áo còn bay trắng cả trường

Anh về có đi vào thăm lớp
Hãy đến bàn xưa chỗ em ngồi
Chép lại cho em dòng lưu bút
Ngày nào em viết giữa giờ chơi

Anh về có ngồi bên gốc phượng
Ngơ ngẩn nhìn theo hoa đỏ rơi
Kể lại cho em vài kỷ niệm
Bạn bè thân thất lạc nhau rồi

Anh về có đứng tựa hành lang
Nghe thoảng ai ca bài hiệu đoàn
Nhớ hát tặng em bài HẠ TRẮNG
Như lần tan học lớp liên hoan

Anh về có gặp lại thầy xưa
Nhớ gửi giùm em lời kính thưa
Mái tóc bây giờ thầy đã bạc
Tóc trò nay cũng bạc lưa thưa

Cho em xin lại ngày thân ái
Một thuở tung tăn áo trắng dài
Xin được trở về làm con gái
Giữa sân trường thả tóc tầm vai.


Image


HUYỀN TRÂN
Trần Hoan Trinh

Ta đứng lại giữa đỉnh đèo Hải Vân
Gió lộng trời cao núi dựng trập trùng
Nhìn về phương Nam non xanh nước biếc
Đồng lúa chín vàng trãi nắng mênh mông

Khi người qua đây rừng còn hoang sơ
Kiệu hoa dừng nơi ta đứng bây giờ
Rét buốt biên cương ghềnh sâu vượn hú
Có tủi phận mình cánh nhạn bơ vơ?

Ô, Lý hai châu đổi tấm thân này
Nhan sắc khuynh thành cũng đáng giá thay
Vạn vạn hùng binh ầm ầm mở cõi
Sao bằng chén tình dâng Vua đêm nay!

Ta nhớ Huyền Trân, ta thương Huyền Trân
Công Chúa An Nam, Hoàng Hậu Chiêm Thành
Vì nước quên tình, tri âm lỗi hẹn
Cung lạnh âm thầm bên một Chế Mân

Ta thương Huyền Trân, ta nhớ Huyền Trân
Chiều nay ngẩn ngơ bên cổ viện Chàm
Tượng đá lạnh lùng như thế đó
Chắc nhớ vô cùng Trần Khắc Chung?


          Top  
 
PostPosted: Sat Sep 06, 2014 5:43 am
  

User avatar

Joined: Wed Jul 23, 2014 2:18 am
Posts: 289
TA TIỄN MÌNH VỀ
Trần Hoan Trinh

Ờ thôi ta tiễn mình về
Ngòai kia trời đã bốn bề mưa giăng
Phải mình đang khóc hay không
Mà sao nước mắt ướt dầm vai ta
Mình thổn thức mình thiết tha
Lòng ta muối xát gừng xoa rối bời
Ái ân kia đã xa rồi
Cũng xa lăn lắc một thời thanh xuân
Bẽ bàng câu chuyện trăm năm
Đời ta gió giập cát lầm đẩy đưa
Chập chờn bến cũ đò xưa
Trường giang sóng vỗ sương khua lạnh lùng
Ta mình tình có duyên không
Chút tri âm đó đèo bòng mà thôi
Mai ra góc biển chân trời
Son phai phấn nhạt hương trôi cần gì!
Đêm nay ta tiễn mình đi
Vai ta mình khóc biệt ly cuối cùng
Tóc mình gió thổi bay tung
Môi mình lạnh buốt như vùng băng tan
Hồn ta như đám cỏ hoang
Heo may hiu hắt thu sang não nề
Mình ơi ta tiễn mình về
Trong sương vọng tiếng ô đề lẻ loi.


Image


QUÊ HƯƠNG
Trần Hoan Trinh

Một con sông rất đẹp
Nước xanh xanh vỗ bờ
Có con thuyền nằm đợi
Bến vắng chiều bơ vơ

Mấy nhịp cầu cong cong
Aó ai về trắng quá
Cồn xa sương giăng giăng
Có một làn khói toả

Vầng trăng sáng như ngọc
Lấp ló bờ tre làng
Trãi ánh vàng huyền hoặc
Cánh đồng quê thênh thang

Một nụ hồng nở sớm
Một đoá quỳnh nở đêm
Cây khế nhà hàng xóm
Hoa tím rụng đầy thềm

Tiếng học trò ê a
Theo nhịp thầy gõ thước
Gà xao xác gáy trưa
Con cá buồn quẫy nước

Tiếng chuông chùa giữa khuya
Điệu sáo diều thuở bé
Con trâu ngừng kéo bừa
Nghiêng đôi sừng gọi nghé

Nén hương ngày giỗ Tổ
Chén trà ngày kỵ Cha
Miếng trầu đỏ môi Mẹ
Vòng hoa trắng mộ Bà…

Là Quê Hương đó em
Là Quê Hương đó anh
Thiết tha và chung thủy
Ai không yêu cho đành!


          Top  
 
PostPosted: Sat Sep 06, 2014 5:43 am
  

User avatar

Joined: Wed Jul 23, 2014 2:18 am
Posts: 289
LẠI NHỚ KINH KHA
Trần Hoan Trinh

-Tặng ÁIĐA

Bỗng ngồi mơ trở lại tiền thân
Ta Kinh Kha một thuở sang Tần
Nước lạnh tê tê bờ Dịch Thuỷ
Vai áo khinh cừu vai kiếm cung

Đốt cháy Hàm Dương! Giết Thuỷ Hoàng!
Giữa triều đình văn võ bá quan
Gươm đưa một nhát tan hồn phách
Dao ngắn vung tay khiếp bạo tàn!

Đầu đã rơi mắt vẫn trợn trừng
Râu hùm dựng ngược nộ hôn quân
Anh hùng thất thế còn uy vũ
Xô ngã ngai vua, đổ bệ rồng

Tráng sĩ một đi đâu hẹn về
Buồn chi tiếng trúc Cao Tiệm Ly?
Chỉ tiếc ân tình bàn tay ngọc
Ta phụ em rồi! ơi Yên phi!

Thành bại anh hùng ai luận đây
Công danh đâu phải chí Kha này!
Thế cờ chưa mãn mà tan cuộc
Ta nợ nhau thôi một chén đầy!


Image


THANH XUÂN
Trần Hoan Trinh

Này em mắt lả lơi cười
Môi hoa má ngọc rạng ngời thanh xuân
Thướt tha một mái tóc bồng
Chao ơi! Nhan sắc tuyệt trần thế sao?

__________________


NGHIÊNG BÊN DƯƠNG CẦM
Trần Hoan Trinh

Từng giọt dương cầm trôi nổi vào đêm
Bỗng thấy vai xưa một áng tóc mềm
Từng sợi ngọc ngà như tơ như lụa
Phủ xuống mặt đàn ôm dáng em nghiêng

Em nghiêng trên đàn gõ từng phím câm
Hai bàn tay thon mười ngón trắng ngần
Sóng bỗng rì rào xô vào bờ cát
Lời ai tự tình tha thiết trăm năm.

Em nghiêng theo đàn ta nghiêng theo em
Nghiêng theo hàng mi một ánh mắt huyền
Nghiêng theo bờ môi thầm thì như thở
Một điệp khúc tình run rẫy trong đêm...


          Top  
 
PostPosted: Sat Sep 06, 2014 5:45 am
  

User avatar

Joined: Wed Jul 23, 2014 2:18 am
Posts: 289
DẠO THUYỀN TRÊN SÔNG HƯƠNG
Trần Hoan Trinh

Ta lên thuyền từ thượng nguồn Bãng Lãng
Hồn bình yên bên sóng nước lửng lơ
Con thuyền tình trôi theo dòng lơ đãng
Con sông Hương đẹp tinh khiết không ngờ

Trời xanh ngắt và cỏ cây xanh ngắt
Sông quanh quanh có trăm bến trăm bờ
Bến bờ nào cũng làm lòng lữ khách
Buồn ngậm ngùi và thương nhớ bâng quơ

Điện Hòn Chén nghiêng mình soi bóng nước
Đã ngàn năm úp bát ngọc trên sông
Tiếng địch tiếng đàn đèn nhang nghi ngút
Ai nhảy xênh xang một khúc thượng đồng

Qua Nguyệt Biều nước chừng như bất động
Lòng sông trong in từng bóng mây qua
Đồi Văn Thánh , làng Thọ Cương lay động
Gió hiu hiu đưa cành trúc là đà

Chùa Thiên Mụ vương tháp cao cổ kính
Tiếng chuông ngân , tiếng trống vọng thinh không
Chợt thương ai một lần rời cung điện
Bỏ vinh hoa nguyện mặc áo nâu sồng

Phu vân Lâu con nước chảy bâng khuâng
Nghênh Xuân Đình chẳng thấy thuyền vua ngự
Ai quỳ gối tung hô lời vạn tuế
Vắng đâu rồi bóng dáng đấng quân vương

Chiều kinh thành lãng đãng khói hương
Nắng lây lất vàng hoe thềm Thương Bạc
Cây ngô đồng đứng dầm dãi gió sương
Đã thế kỷ che nửa trời bóng mát

Cầu Trường Tiền cong cong mầu nhủ bạc
Ru lòng người trôi nỗi với dòng sông
Thuyền lênh đênh qua chân cầu sóng giạt
Tự nghìn năm vẳng một nhịp tang bồng

Qua Đông Ba sông bỗng chảy ngập ngừng
Để con nước chia đôi về hai ngả
Kè Đập Đá khuất sau một khúc quành
Bến Gia Hội ghe thuyền về hối hả

Om Cồn Hến vào lòng sông vỗ nhẹ
Hai bên bờ hoa bắp trắng lay lay
Cột khói lam chiều toả tím chân mây
Hương hoa bưởi hoa chanh thơm ngây ngất

Thôn Vỹ Dạ cheo leo vầng trăng ngọc
Tiếng hò ai run rẩy suốt dòng sông
Có nhớ nhau thì xin đến chợ Dinh
Mà thương nhau thì xin về Nam Phổ

Đêm thanh vắng mang mang sầu thiên cổ
Hai bên bờ cảnh bàng bạc liêu trai
Hình như sông buông một tiếng thở dài
Khi con nước hoà mình vào biển cả

Ta ngồi lặng bên mạn thuyền sóng vỗ
Tiếc nuối ngậm ngùi trong cuộc chia tay
Sông Hương buồn cho ta khóc đêm nay
Cho ta khóc như những ngày nhỏ dại

Tiếng sóng thầm từ hạ nguồn vọng lại
Sao nghe như tiếng sóng ở trong lòng
Bỗng mơ mình thành một hạt mưa trong
Để tan biến vào lòng sông thân thiết.


Image


MÙA XUÂN HOA VÀ EM
Trần Hoan Trinh

Mùa xuân có mưa bụi
Thành phố một trời hoa
Hoa đào dáng kiêu sa
Hoa mai đẹp ẻo lả
Màu vàng cúc đại đoá
Màu đỏ khóm tường vi
Màu tím nhánh lưu ly

Đoá hồng màu hồng thắm
Thanh cao hoa huệ trắng
Lãng mạn cành ngọc lan
Hoa pensée cô đơn
Hoa lai-ơn quyền quý
Hoa hải đường uỷ mị

Đoá hàm tiếu bâng khuâng
Em đi giữa chiều xuân
Em đi trong chiều nắng
Em và Hoa trong trắng
Hoa và Em thướt tha

Em giữa muôn sắc hoa
Rạng ngời như trẻ nhỏ
Chân dịu dàng bờ cỏ
Áo lụa bay vấn vương

Huyền ảo như khói sương
Giữa một trời hoa đẹp
Mùa Xuân bỗng diễm tuyệt
Tình Xuân bỗng thiết tha

Xuân có Em và Hoa
Nên mùa Xuân chan hoà.


          Top  
 
PostPosted: Sat Sep 06, 2014 5:46 am
  

User avatar

Joined: Wed Jul 23, 2014 2:18 am
Posts: 289
YÊU EM
Trần Hoan Trinh

Yêu em vứt sách ngồi mơ
Xé toang vở học làm thơ ân tình
Vẽ lên giấy một trái tim
Vẽ thêm đôi mắt đa tình thương thương

Chiều qua có nắng vàng vương
Rơi rơi nhẹ nhẹ trên đường em đi
Gió chiều khẽ động hàng mi
Em đi…có kẻ tình si mơ màng...

Tay không chẳng bạc chẳng vàng
Yêu em xin tặng một ngàn bài thơ
Để em về đọc mà mơ
Có chàng thi sĩ đang tơ tưởng mình

Rành rành bạch diện thư sinh
Đành ngồi dệt mộng dệt tình để say
Lạy trời cho bươm bướm bay
Để em đuổi bắt nhờ tôi bắt giùm

Để tôi khen má em hồng
Khen mắt em đẹp khen hồn em ngoan
Để tôi bắt con bướm vàng
Bắt cô bướm trắng bắt chàng bướm xanh

Vin tay bắt bướm trên cành
Bảo em ngồi đợi dưới nhành hoa sim
Bảo em đi trốn tôi tìm
Em trốn ân ái tôi tìm nhớ thương

Để thơ tôi khỏi sầu vương
Để tôi lại mở bút nghiên học hành
Ngày mai bảng hổ đề danh
Em ngồi võng tía ngựa anh theo hầu

Rước em về làm nàng dâu...


Image


CÁM ƠN
Trần Hoan Trinh

Cám ơn người còn nhớ đến tôi
Mây trắng mây đen chiều nay đầy trời
Tôi một mình lang thang phố cũ
Nhặt chút ân tình một thuở rụng rơi

Cám ơn người vẫn chưa quên tôi
Còn đẩy đưa dăm câu hỏi mời
Tôi bây giờ buồn vui cũng thế
Mặc kệ đời sớm nổi chiều trôi

Cám ơn người còn nhắc đến tôi
Bục giảng bảng đen phấn trắng xưa rồi
Tôi bây giờ qua trường cúi mặt
Dấu cả lòng mình chẳng dám phanh phơi

Cám ơn người! Chiều nay bờ sông
Tôi đi lang thang tìm kiếm lại mình
Một thuở thương yêu một thời tha thiết
Sông lặng lòng sao sóng trập trùng

Cám ơn người! Cũng đành thế thôi!
Một thuở đã xa một thuở quên rồi!
Tôi như con thuyền trở về bến cũ
Nằm nhớ mỏi mòn con nước trùng khơi.


          Top  
 
PostPosted: Sat Sep 06, 2014 5:47 am
  

User avatar

Joined: Wed Jul 23, 2014 2:18 am
Posts: 289
CUỐI MỘNG
Trần Hoan Trinh

Này em
Nhan sắc đã tàn
Lời yêu đã hượm
Đá vàng đã phai

Này em
Trăng gió bẻ bai
Xuân xanh đã úa
Tóc dài đã sương

Này em
Quốc sắc thiên hương
Mong manh như một
Hạt sương đầu cành

Này em
Còn một chút lòng
Xin âu yếm giữ
Xin nồng mặn thương

Rồi mai
Bỏ phố bò phường
Về như con nhện
Giăng buồn sợi tơ

Giăng cho xong
Tháng lụn
Năm hờ...


Image


TRÊN CHUYẾN TÀU
Trần Hoan Trinh

Ta lên chuyến tàu Sài Gòn Hà Nội
Túi đàn túi thơ ba lô khoác vai
Đưa tay vẫy phố phường đô hội
Đêm Sài Gòn buồn theo mắt ai

Bên cửa tàu ngắm non nuớc Đồng Nai
Qua Xuân Lộc những vườn sum sê trái
Rừng cao su rộng bạt ngàn trống trãi
Gió vi vu cây thẳng tắp hai hàng

Phan Thiết, Phan Rang thấp thoáng bóng tháp Chàm
Ga Mường Mán khuya tiếng gà xao xác
Bến Ninh Chữ một vầng trăng bát ngát
Thoảng bên rừng ai hát khúc Champa

Vịnh Cam Ranh cuối góc biển xa xa
Tàu đi vào miền Nha Trang cát trắng
Ta mê mãi ngắm bao la Đại Lãnh
Nước mênh mông con sóng vỗ xô bờ

Đường đi lên Đèo Cả uốn quanh co
Dưới xa tít dòng sông Cầu lấp lánh
Mẹ bồng Con trên đỉnh non thầm lặng
Đã nghìn năm chờ đợi bóng ai về

Đèo Cù Mông rồi đến đèo An Khê
Giữa Bình Định nhớ Quang Trung Nguyễn Huệ
Đất Tây Sơn vẫn ngút trời hào khí
Ai phất cờ quyết dựng một giang sơn

Ga Tam Quan tiếp sau ga Bồng Sơn
Những ruộng muối Sa Huỳnh nằm phơi nắng
Sông Trà Khúc một dòng phẳng lặng
Những hàng dừa đổ bóng lá lay lay

Qua Núi Thành đường bụi cuốn cát bay
Xa xanh biếc rừng Trà Mi Khâm Đức
Đường lên Mỹ Sơn gập ghềnh khe vực
Sông Thu Bồn con nước chẳng buồn trôi

Đỉnh Hải Vân hùng vĩ chắn mây trời
Núi tiếp tiếp , biển ôm ghềnh vỗ sóng
Mấy chiếc tàu neo đợi hàng bến Cảng
Cuối chân trời 6 ngọn Ngũ Hành Sơn

Huế thanh bình bên cạnh một dòng sông
Những lăng tẩm những đền xưa tháp cổ
Chiều chênh chếch mấy nhịp cầu Bạch Hổ
Vườn Kim Long tre lả ngọn mơ màng

Bên cổ thành Quảng trị nắng chang chang
Qua Cửa Việt qua Đông Hà Cam lộ
Mưa quái Gio Linh gió lào Lao Bảo
Oâi dòng sông Bến Hải thuở chia phôi

Động Phong Nha một thắng cảnh tuyệt vời
Núi hôn biển sông chảy ngầm qua đá
Những thạch nhủ giống “ cái răng của gió”
Tạo âm thanh như một bản nhạc tình

Đất Hà Tỉnh nhân kiệt địa linh
Có Đèo Ngang chiều tà mây rủ bóng
Núi Hồng Lĩnh điệp trùng 99 ngọn
Có Tiên Điền quê thi bá Nguyễn Du

Vào Nghệ An có sông Cả sông Chu
Có sông Hiếu và sông Con tráng lệ
Biển Cửa Lò một cảnh tiên trần thế
Nước như sương và phẳng lặng như gương

Tỉnh Thanh Hoá có linh khí Lam Sơn
Cầu Hàm Rồng nối hai bờ sông Mã
Biển Sầm Sơn có Hòn Trống Mái
Xưa Nguyễn Hoàng phát tích tiến về Nam

Rồi Ninh Bình, Nam Định, Phủ Lý, Nho Quan
Tàu chạy vào ga cuối cùng Hà Nội
Ta bỗng thấy lòng nôn nao nguồn cội
Đứng soi mình bên bến nuớc Hồ Gươm

Đi lang thang khắp 36 phố phường
Hàng Bông, hàng Đào, hàng Ngang, hàng Cót
Quán Sứ, Đồng Nhân, Ngọc Sơn, Trấn Quốc
Nhìn phù sa cuộn cuộn sóng sông Hồng

Vào Văn Miếu thắp một nén hương lòng
Gặp tiền nhân trên từng dòng bia cổ
Oâi một đời xa quê cha đất Tổ
Hôm nay về ngây ngất giữa Thăng Long!

Ngóng phương Bắc sông Thương chảy hai dòng
Trường giang lạnh sương mù trôi lãng đãng
Bỗng mong ước có ai về xứ Lạng
Cho ta về thăm lại phố Đồng Đăng
Nằm ngủ say bên bến nước Kỳ Cùng...

_____________________

QUA CẦU
Trần Hoan Trinh

Em về nghiêng nón che mưa
Áo bay như mộng tóc lùa như mây
Khép tình thèn thẹn đôi tay
Nửa che nét ngọc nửa bày dáng xuân...


          Top  
 
 
Post new topic Reply to topic



Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 1 guest


Display posts from previous:  Sort by  
Jump to:  

You cannot post new topics in this forum
You cannot reply to topics in this forum
You cannot edit your posts in this forum
You cannot delete your posts in this forum
You cannot post attachments in this forum


cron
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group