Board index » VĂN / THƠ » Đoản văn / Truyện Sáng Tác/ Sưu Khảo

 


Post new topic Reply to topic
Author Message
Offline
PostPosted: Fri Nov 28, 2014 9:51 pm
  

User avatar

Joined: Wed Jul 23, 2014 4:05 am
Posts: 296
Leonardo - Chú Rùa Đen
QD


Tôi giận lắm, giận đến điên người, giận muốn nổ tung đất trời, giận như chưa bao giờ biết giận. Khốn nổi không phải tôi giận người, giận đời mà là giận "Leonardo". Leonardo là tên của chú rùa đen tôi nuôi trong hồ cá sau vườn. Sở dĩ tôi đặt cho chú ta tên này vì Leonardo đúng là hình ảnh của một chú rùa trong bộ truyện "Teenage Mutant Ninja Turtles" mà giới trẻ con rất ưa chuộng. Leonardo là loại rùa đen, toàn thân đen láng ngoài vài chấm đỏ trên thân.

Làm sao bây giờ ? Một đám hoa súng và lục bình của tôi bị chú ta phá tan tành. Hoa súng vừa mới được trổ bông lần đầu sau bao ngày mong đợi của "nội tướng bà xã" nhờ sự chăm sóc kỷ lưỡng của tôi, nàng vừa reo vui khi thấy những bông súng tím đẹp vươn lên từ đáy hồ nay đã gãy nát tan tành theo mây khói, nàng lôi tôi ra vườn chỉ chỏ tiếc hùi hụi qua làn nước mắt ràn rụa. Bụi hoa tím lục bình này tôi đã khó nhọc mang về từ Hạ Uy Di (Hawaii), chăm sóc cả năm trời để làm vừa lòng "nội tướng", mới trổ được vài nhánh bông nay đã bị chú rùa đen ăn hết sạch. Cứ điệu này tiếp diễn chắc tôi phải ngậm đắng nuốt cay mà ca bài “Tống Biệt Hành” với chú ta mà thôi.

Image


Nghĩ cũng tiếc vì cái hồ cá sau vườn nhà tôi được thêm sức sống nhộn nhịp cũng nhờ vào sự hiện diện của Leonardo. Tôi thích nhất quang cảnh mỗi buổi sáng sau vườn, chú ta đứng trên tảng đá bên cạnh hòn non bộ nhướng cổ ra nhìn trời nhìn đất. Chú ta nghiêng đầu bên này, nhìn sang nhà bên kia rồi nhìn ánh nắng mặt trời óng ánh tỏa trên mặt hồ . Khung cảnh này cố nhiên cho tôi cảm giác thanh thản vô cùng. Leonardo giống như một chàng lãng tử sau nhiều năm lưu lạc giang hồ trở về quê quán xưa và như chừng toại nguyện an hưởng vẽ đẹp tuyệt vời của của tạo hóa trên quê mẹ yên lành.

Theo thuyết tiền định, có lẽ cuộc đời tôi có duyên gắn liền với các loài thú vật. Từ chú Vượn người tên là Moore đến cô nàng cẩu Helen của người bạn láng giềng rồi anh chàng gà trống Tony, chú thỏ dại khờ Columbus và bây giờ là rùa đen Leonardo. Mà cũng lạ, tôi đúng là có duyên có có nợ lạ lùng với chú ta.

Thật hữu duyên, nguyên nhân tôi đem Leonardo về là ngày "nhà tôi" bị cơn bịnh suyển kinh niên hành hạ làm người đẹp của tôi không ăn uống gì được. Xót ruột tôi chở cô con gái lớn đi chợ tính mua cá tươi về nấu cháo "hầu nàng". Những ngày cuối tuần các chợ Á Châu (Asian Market) thường rất đông người. Tìm được chỗ đậu xe đã khó khăn mà chen được vào quầy bán cá thì cũng khá vất vã. Đứng trước hồ cá sống, nhìn những con cá đang tung tăng nhỡn nhơ bơi lội trong hồ, con gái tôi trố mắt đứng nhìn người bán hàng bắt cá trong hồ và dùng cái chày đập bôm bốp lên đầu cá. Con cá tội nghiệp dẫy đành đạch trên sàn trước cặp mắt kinh hoàng của con gái tôi.

- "Nhờ ông anh bắt giùm tôi một con lớn, làm sạch và chặt làm đôi". Tôi nói với người bán cá .

- "No, Dad... please don't kill it, giết nó làm chi tội nghiệp, Ba đừng mua mà ..." Con gái tôi la lên với đôi mắt rưng rưng như muốn khóc.

- "Nhưng nếu ba không mua thì người khác cũng mua thôi. Những con cá này là thức ăn mà..."

- "Kệ người ta Ba! mình đừng giết chúng là được, Ba không mua chúng không bị đánh chết tàn nhẫn như thế kia..."... con gái tôi van lơn .

Hơn 5 phút không cách nào thuyết phục được con. Cô bé từ thưở nhỏ đã thương yêu loài vật và không bao giờ nghĩ rằng súc vật đang còn sống là thức ăn, tôi đành chìu con mua một bao cá đông lạnh đem về. Tội nghiệp "Nội Tướng" của tôi bất đắc dĩ là nạn nhân của cái phong tục tập quán xứ người. Dưới mắt của đa số những người dân tại xứ sở này, không phải cứ súc vật mới là những món ăn nuôi sống loài người.

Không mua được cá tươi, tôi đi lần theo quầy hàng có tấm bảng quảng cáo "Món Nhậu" thì chợt phát hiện ra một thùng chứa đầy nhóc những con rùa. Sau đây là nguyên văn hàng chữ bằng tiếng Việt:

"Rùa Tiền Giang Việt Nam, ngon thượng hảo hạng, bổ dương bổ thận, cải lão hoàn đồng, món nhậu đặc sản Việt Nam - giá 5 đồng mỗi con". Tôi nhìn đám rùa, tự nhiên trong đám có một chú rùa đen nổi bật hơn tất cả. Hắn ta thò đầu ra nhìn tôi như cầu cứu, như cố thoát ra khỏi cái thùng dơ đầy mùi cá tanh tưởi.

- "Ba ơi, tấm bản này viết gì vậy? mấy con Turtle này không phải là đồ ăn phải không Ba?", con gái tôi hỏi.

Biết tính con mình, tôi không dám nói thật nên bịa luôn:

-"Họ quảng cáo đây là loại rùa nuôi chơi trong nhà đó mà, 5 đồng mỗi con"

-"Như vậy con lấy một con nha". Không chờ tôi có tán đồng hay không, con bé nhìn tôi với đôi mắt tròn lay láy vội vàng chụp chú rùa đen và bỏ ngay vào xe đẩy mua hàng (shopping cart) - thế là Leonardo chú rùa đen về nhà tôi từ hôm đó.
Tôi thích Leonardo vì phong cách lãng tử và ngang tàng của hắn. Mới về đến nhà vừa mới được thả vào hồ cá Koi là hắn đã ngang nhiên tự đắc coi nơi đó như giang sơn riêng một mình một cõi. Đồ ăn cá hắn chỉ cần bơi một vòng trên mặt hồ là hớp sạch bong. Mấy chú cá Koi thấy hắn là tránh xa. Ngay cả cô củn Nancy to lớn hơn hắn gấp trăm lần cũng sợ hãi trước sự ngang tàn của Leonardo nên chỉ dám đứng xa xa mà gầm gừ "gâu gâu" mà thôi. Cô nàng Nancy đã bị Leonardo đớp vào mặt một lần vì dám cả gan chun chun cái mũi đen ngòm vào người Leonardo ngửi ngửi. Cứ mỗi buổi sáng khi ánh bình minh vừa ló dạng, Leonardo leo lên tảng đá lớn ngóc đầu thơ thẩn nhìn trời nhìn đất. Hắn làm tôi liên tưởng đến bóng dáng của một người con biệt xứ , hình ảnh của một chàng lãng tử đang nhớ về quê hương của mình. Chắc hẳn hắn đang nhớ đến cái xứ Tiền Giang thật xa bên kia trái đất nơi hắn đã sinh ra và lớn lên.

Một điều thật bí mật về cuộc đời của Leoanardo trong cái hồ nhỏ mà tôi không tài nào hiểu được. Hắn chợt ẩn chợt hiện như những hiệp khách trong những pho truyện kiếm hiệp. Bẵng một thời gian tôi không thấy hắn ta đâu nữa. Tôi tìm quanh hồ cá, kiếm khắp cả khu vườn cũng chẳng thấy bóng dáng hắn đâu. 2 tháng rồi 3 tháng, bỗng nhiên hắn lại xuất hiện. Cái mu bên ngoài lại đen hơn, lại trông khỏe mạnh oai vệ hơn. Có người nói với tôi rằng giống rùa vào mùa Đông thường tìm chỗ ngủ đến mùa xuân mới trở ra tìm thức ăn. Không biết có đúng không nhưng vì không giải thích được sự mất tích mấy tháng trời của Leonardo tôi đành chấp nhận giải thuyết "Giấc Ngủ Muà Đông" này.

Lần này tôi không thể nào kiên nhẫn chịu đựng được nữa, đây là lần thứ 3 Leonardo xuất hiện trở về và cũng là lần thứ 3 các cây cảnh trong hồ cá của tôi bị tàn phá thảm thương. Bên cạnh các cụm Lục Bình và hoa Súng những khóm tre uyên ương sống trong nước của tôi cũng bị ăn đến tận gốc rể, những gốc tre bị cắn nát và trôi lềnh bềnh trên mặt hồ như châm chọc. Chiều hôm đó, không cần bàn thảo với ai lợi dụng lúc con gái không có nhà mà cố nhiên bà xã tôi ghét cay ghét đắng chú rùa đen này, tôi quyết định cho Leonardo vào "viện mồ côi tình thương" là hồ cá của người bạn nối khố Lê Thanh.

Không riêng gì tôi, Lê Thanh cũng có vấn đề với cái hồ nuôi cá của anh ta. Hồ cá của Lê Thanh rất đẹp với giòng suối và những đá hòn non bộ được trang trí rất tỉ mỉ ngoạn mục. Tuy vậy những chú cá nào mà được Lê Thanh đem về nuôi đều không thể sống sót quá 2 tháng. Không phải Lê Thanh là tay sát cá nhưng không may sau vườn của Lê Thanh thường có những chú chim biển cứ bay vào rình bắt hết cá ăn sạch. Than ôi những chú cá Lê Thanh ưa chuộng và chịu khó nhịn ăn nhịn mặc mua tốn hơn 100 dollars mà các con chim biển chỉ ngoặm một thoáng là hết sạch. Chính vì thế mà cuộc trao đổi bắt đầu, chúng tôi đồng ý là Lê Thanh săn sóc chú rùa đen còn tôi mang về hết những con cá Koi còn lại của Anh ta. Ngày tiển đưa Leonardo hànnh trang của hắn thật đơn giản, chỉ có một cái hộp giấy nhốt chú ta và bình thức ăn "Turtle Food" còn lại một ít cho hắn. Tôi cũng không khỏi bịn rịn cầm Leonardo lên, hắn ta thò đầu ra khỏi mu nhìn tôi hình như cặp mắt đang khẩn nài như có gì muốn nói điều gì đó ....Tôi thản nhiên huýt sáo bài hùng ca "đường trường xa Tống Biệt Hành".

Gần một năm trôi qua, câu chuyện Leonardo chú rùa đen tưởng chừng như bị cho vào quên lãng theo dòng thơi gian mặc dầu thỉnh thoảng tôi có hỏi Lê Thanh về tình trạng sống của Leonardo. Mỗi lần như vậy Lê Thanh chỉ cho biết là Leonard thường leo lên tảng đá gần hồ nước ngoái đầu nhìn mông lung trời đất mà không biết hắn ta nghĩ ngợi gì ...buồn hay vui. Thỉnh thoảng cũng biến mất dạng vài ba tháng rồi lại thình lình xuất hiện. Sau một thời gian Leonardo đi biệt luôn và không bao giờ về nữa...sự mất dạng của chú ta làm tôi cũng buồn miên man mấy ngay...

Nếu cái hệ thống tưới cây tự động (Spinkler system) sau vườn nhà tôi không bị hư và nếu tôi không tham dự buổi tiệc sinh nhật của người láng giềng cách nhà 2 căn thì có lẽ những bí mật cuộc đời của chú rùa đen Leonardo không bao giờ được phơi bàyđến độ làm tôi mất ngủ một thời gian vì tội nghiệp cho hắn ta. Trong lúc sửa chữa hệ thống nước tôi phát hiện ra một đường ngầm với đường kính khoảng một gang tay dưới lòng đất xuyên từ cái hồ cá nhà tôi qua sát cạnh cái hàng rào bờ tường nhà bên cạnh . Không biết con đường hầm đó đi bao xa nhưng bên dưới chứa toàn các cây hoa đã khô héo, nào là cây tre nước, cây Hoa Súng, cụm Luc Bình và thêm cả những Turtle food cũng ở trong đó. Nói chung đây quang cảnh giống như một nhà kho dự trử đồ ăn của chú rùa Leonardo... bất chợt tôi thở dài với thoáng nhớ chú ta .
Trong lúc tham dự buổi tiệc sinh nhật, tôi cũng thật vui vì có một ngày không bận rộn tâm trí ....

- "Hey John, ông muốn nuôi Turtle không tôi có nhiều lắm" Gary người bạn cách nhà tôi 2 căn hỏi khi tôi sang chúc sinh nhật cho con gái của anh ta.

- "Thôi đi, tôi cũng có một con rùa nhưng đem cho mất rồi tại hắn phá quá...mà..."

Chưa trả lời hết câu tôi đã trố mắt kinh ngạc nhìn vào sân sau của nhà Gary. Trên một khoảng đất trống, một con rùa màu vàng xanh và 6 con rùa nhỏ trong đó có vài con màu đen với chấm đỏ trên lưng thật giống Leonardo. Trong vài phút giây tôi chợt lặng người đi khi bên tai vẫn nghe giọng kể thật đều đặn của Gary.

Image



"Gần hơn một năm nay, nhà tôi thỉnh thoảng vẫn có một con rùa màu đen xuất hiện. Hắn là bồ tèo của con Turtle Mary, nó rất hung dữ với các con mèo trong nhà nhưng rất thân thiện với trẻ con. Đây là con của bọn hắn đó. Cách đây mấy tháng Mary và con turtle đó biến đi đâu mất tiêu và đột nhiên trở về với một đám con nhỏ. Chúng có 6 đứa con cả thẩy. Mấy tháng nay gia đình tôi cũng không thấy con rùa đen đó đâu nữa. Bây gìờ chúng tôi có nhiều rùa quá mà cho chúng ăn không chịu nổi, ông đem về vài con nuôi đi cho vui ..."

Nghe đến đây, tôi cảm thấy choáng váng mặt mày, cầm một chú rùa nhỏ trên tay tôi không tin là sự thật. Tất cả những bí mật cuộc đời của Leoanardo đã hiện ra thật rõ ràng. Dầu rằng Lê Thanh đã báo cho tôi biết chú Leonardo đã bỏ đi biệt tăm cả mấy tháng nay tôi hối hả phóng xe lại nhà Lê Thanh và chúng tôi bỏ cả buổi chiều lục lọi quanh sân tìm Leonardo. Phí công vô ích, Leonardo đã thật sự mất dạng nơi nào làm tôi áy náy không yên. Tôi trở lại gia đình Gary đem 2 chú rùa nhỏ về nuôi trong hồ sau vườn nhưng không hiểu sao cũng chỉ vài tháng cả hai chú rùa cũng biệt dạng.

Cho đến hôm nay, những khi nghĩ đến Leonardo biết bao nhiêu câu hỏi mà tôi không tìm được câu trả lời. Sống trong cái hồ trong vườn sau nhà tôi cách căn nhà kia đến hơn 200 mét, ngang qua 2 bờ tường gạch và xi măng vậy mà làm thế nào chú rùa Leonardo biết có người đẹp đang sống bên kia để đào hầm vượt qua tìm cho được để kết bạn trăm năm? Có "gia đình" bên đó tại sao hắn vẫn trở về nhà tôi để rồi phải bị chia lìa đôi ngã một cách tội tình? Những đứa con thơ của hắn trong cái hồ cá của tôi đã đi đâu?

Căn nhà ngày xưa với cái hồ cá tôi đã bán dọn đi, ngày giao nhà tôi nhìn lại sân vườn lần cuối với niềm xúc cảm thật nhiều chan chứa bao nhiêu kỷ niệm buồn vui của gia đình tôi. Trên tảng đá gần hòn non bộ, tôi vẫn hình dung được chú rùa đen Leonardo đang tắm nắng, vẫn ngưỡng cổ nhìn đời, nhìn trời đất mênh mông. Anh chàng lãng tữ trôi dạt từ sông Tiền Giang đất Việt xa xôi ngày nay ở tận nơi đâu? Hắn làm gì sau ngày rời bỏ nhà Lê Thanh? Hối hận tràn đầy...tôi thở nhẹ, nhắm mắt cuối đầu cầu nguyện ... "Leonardo rùa đen ơi xin thôi đừng khổ nữa".... bất chợt điện thoại reng, léo nheo đầu giây bên kia là Lê Thanh "Ê, tông tông QD hôm nay trời mưa đi uống cafe không? ". Tôi nhoài mình lấy cây dù đen bước vội ra cửa ...

QD tháng 11 2007


          Top  
 
 
Post new topic Reply to topic



Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 1 guest


Display posts from previous:  Sort by  
Jump to:  

You cannot post new topics in this forum
You cannot reply to topics in this forum
You cannot edit your posts in this forum
You cannot delete your posts in this forum
You cannot post attachments in this forum


cron
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group