Board index » VĂN / THƠ » Đoản văn / Truyện Sáng Tác/ Sưu Khảo

 


Post new topic Reply to topic
Author Message
Offline
PostPosted: Sat Nov 21, 2015 3:35 pm
  

User avatar

Joined: Wed Jul 23, 2014 4:05 am
Posts: 296
"Em Bé" Quỳnh Hương

QD - Tháng 11, 2015 (viết lại từ câu chuyện Quỳnh Hương viết vào năm 2009)



Khu nội trú số 42 đường Võ Tánh nằm cạnh trường Trung Học Bùi thị Xuân, đối diện là khu Đại Học Chiến Tranh Chính Trị. Từ khu này đi bộ lên Viện Đại Học Đà Lạt khoảng chừng 2 cây số. Giống như các nhà trọ sinh viên khác, khu 42 cũng chia ra 2 khu vực nam và nữ được ngăn cách bởi một khu vực công cộng là nhà vệ sinh và một cái nhà bếp để nấu ăn và rửa chén bát. Trong nhà trọ này các bạn hai phái nam nữ chúng tôi chơi khá thân với nhau. Chúng tôi chia nhau thức ăn hàng ngày.

Một câu chuyện rất lý thú xảy ra bắt đầu từ những ngày anh bạn nối khố Lê Thanh, sỉ quan Dù lặn lội từ chiến trường xa đến thăm viếng, chúng tôi mua rất nhiều thức ăn để làm đồ nhậu. Một số trứng vịt lộn chúng tôi mua để làm món nhậu ăn không hết còn lại vài cái tôi đem để dành trên bàn học của tôi. Vài tuần lễ sau đó, khi vừa đi học về thì một chuyện tức cười xảy ra. Trên giường của chúng tôi nằm có một chú vịt con lông màu vàng thật đẹp đang chạy vòng vòng chim chíp kiếm ăn. Thì ra, cái trứng vịt lộn mua làm đồ nhậu chưa có dịp dùng tới thì nó đã nở thành chú vịt con này.

Chuyện chú vịt trở thành một đề tài sôi nổi cho cả đám bạn nam nữ chúng tôi. Mấy nàng thích chú vịt này vô cùng. Tự nhiên chúng tôi có một ngưòi bạn mới và là bạn chung của tất cả hai phái. Họ cùng nhau đặt tên cho chú vịt. Tranh cãi ấm ỉ cuối cùng thì "em bé" vịt vàng có tên rất mỹ miều là Quỳnh Hương. Tên con gái mặc dầu chẳng ai biết chú vịt con này là "gái" hay "trai". Điều đáng nói là từ ngày có Quỳnh Hương, chúng tôi khổ sở vô cùng. Mấy nàng cứ cho QH ăn đồ tẩm bổ cho chóng lớn. Ăn no xong QH cứ kêu "ạp ạp" và xịt nước dơ ra đầy căn phòng của chúng tôi. QH mỗi ngày một lớn, chúng tôi mỗi ngày càng làm vệ sinh nhiều hơn. Một điều khổ sở nữa là chúng tôi nuôi Quỳnh Hương mà phải dấu vợ chồng người chủ nhà. Họ không cho phép nuôi bất cứ con vật nào trong căn nhà trọ của họ.

Một ngày nọ, chờ chủ nhà đi vắng, tôi đem QH ra ngoài khu nhà bếp công cộng tắm rửa. Nàng QH chưa bao giờ ra khỏi căn phòng của chúng tôi, khi thấy mọi cảnh vật đều lạ nên sợ hãi vùng thoát khỏi tay tôi và chun ngay xuống ống cống thoát nước và ở luôn trong đó.

Mất Quỳnh Hương, mấy nàng buồn lắm. Hàng ngày chúng tôi cùng mấy nàng cứ thay nhau nhìn vào ống cống, cố tìm bắt lại QH. Như đã tìm được ngôi nhà lý tưởng và tự đo cô nàng vịt QH chỉ thỉnh thoảng chạy ra chộp đồ ăn chúng tôi bỏ bên ngoài rồi lại chui ngay vào ống cống. Cứ thế ngày lại ngày các nàng thay nhau chổng mông nhìn vào ống cống và kêu nho nhỏ Quỳnh Hương ơi, Quỳnh Hương à...Hiện tượng này xảy hằng ngày khiến bà chủ nhà trọ ở tầng trên của nhà trọ bắt gặp được và tính hiếu kỳ của bà ta trổi dậy. Có lần bà chủ trọ hỏi chúng tôi có cái gì trong đó. Chúng tôi chỉ tủm tỉm cười nhưng không dám ai khai ra sự thật. Bà chủ nhà trọ càng tò mò vì thấy chúng tôi không muốn nói nên cũng lờ và bỏ đi. Một buỗi chiều, đi học về tôi bắt gặp bà ta cũng chổng mông nhìn vào cái ống cống rồi tự lẩm bẩm lấy:

- Mấy đứa Sinh Viên này học quá nên điên hết cả rồi. Đâu có cái gì trong đó mà cứ dòm hoài....

Đầu năm 1975, lại một mùa Xuân nữa trôi qua, tình yêu của các bạn bè cùng nhóm với chúng tôi mỗi ngày một thấm thiết hơn cùng lúc với cuộc diện chính trị tại miền Nam thay đổi thật nhiều. TT Thiệu yêu sách với chính phủ Hoa Kỳ để xin thêm viện trợ. Những cuộc giao tranh lớn bùng nổ tại các vùng cao nguyên. Các tỉnh Kom Tum và Pleiku đã bị bao vây, dân tị nạn bắt đầu theo đường bộ đổ vào tỉnh Lâm Đồng và thị xã Đà Lạt. Tình hình chính trị làm xao động đời sống học trò chúng tôi thật nhiều. Kế đến tháng 3 năm 1975, cao nguyên thất thủ, Đà Lạt có lịnh di tản. Chúng tôi chia tay nhau kể từ ngày đó.

Dưới đây là những lời tâm sự của nàng vịt con Quỳnh Hương bé xíu ngày nào:


Image



Tôi chào đời vào tháng 12 năm 1974 tại một căn phòng nhỏ của một đám sinh viên đại học Đà Lạt. Không biết Cha Mẹ tôi là ai, chỉ biết tôi ra đời trong một căn phòng bé nhỏ hôi hám mùi tất vớ và sách vở vứt lung tung. Tôi còn nhớ những ngày đầu của cuộc đời mà buồng phổi bé nhỏ của tôi đã bị ô nhiễm từ cái mùi khó chịu của những đôi giầy đáng ghét. Sự chào đời của tôi là một ngạc nhiên lớn cho rất nhiều người. Đúng ra thì số tôi hơi kém may mắn. Khi những đồng loại của tôi được sống cuộc đời tự nhiên xa cách với xã hội loài người thì tôi lại phải sống chung phòng với một đám học trò rất quỷ quái, tinh nghịch. Ngay chính cái tên tôi họ cũng lẫn lộn không biết là tôi là nam hay nữ. Mấy chàng học trò thì gọi tôi là "thằng vịt lộn" còn mấy nàng hàng xóm của họ thì cho tôi cái tên thật mỹ miều - "Quỳnh Hương" .

Là con gái, dầu không phải là loài hoa Quỳnh tuyệt đẹp nhưng tôi vẫn thích sự dịu dàng và cái vẽ đẹp của các loài hoa. Có ai thích cái tên "thằng Vịt Lộn" bao giờ! Ghét cái tên tôi ghét luôn những người đặt tên đó. Căn phòng tôi ở thật sự chỉ có 2 người nhưng lúc nào cũng ồn ào náo nhiệt, cánh cửa phòng của họ lúc nào cũng mở tung để các bạn bè của họ từ các phòng lân cận sang chơi. Họ đùa giỡn chọc ghẹo nhau ầm ỉ và thêm một chứng bịnh ở.... dơ, tuy họ có tắm gội nhưng rất ít giặc áo quần mà lại thích xức dầu thơm mùi rất khó chịu làm tôi mang chứng bịnh nghẹt mũi cứ hắt hơi liên tục. Cái khổ của tôi khi phải sống chung đụng với đám con trai sống thiếu vệ sinh mà lại cứ đổ thừa là do tôi gây ra. Tôi không ưa anh chàng cao cao nước da ngâm ngâm đen có giọng nói ồ ồ như mấy con gà trống gáy. Tôi ghét nhất anh chàng đeo kính cận thị tóc để thật dài có tên là Nghĩa. Tôi thích những nàng sinh viên ở các tầng lầu bên cạnh hơn. Đối với tôi, mấy nàng đó là những tiên nữ giáng trần. Họ trắng trẻo sạch sẽ và lúc nào cũng dịu dàng và thanh lịch.

Tôi sống giữa hai thế giới thật trái ngược nhau. Thế gìới thứ nhất là thế giới của mấy anh chàng sinh viên làm biếng. Hàng ngày khi mấy chàng đi học về ngoài đống quần áo họ quăng đầy nhà với những đôi tất dơ, toả ra những mùi nồng nực rất là khó chịu, khi đối với họ cái mùi không còn chịu nổi được nữa họ mới bắt đầu tổng vệ sinh, họ còn để lại một đống chén bát cao ngất bốc mùi ra đó, cho đến bửa ăn sau họ mới đem ra rửa. Không hiểu sao các nàng giáng tiên nhà kế bên chẳng bao giờ than thở có thể vì tình yêu kỳ diệu của các chàng và nàng vừa mới chớm cho nên họ thấy cái mùi đó trở nên vấn vương chăng? Họ rất ít chú ý đến sự có mặt của tôi ngoài việc la hét chê tôi làm dơ nhưng khi có sự hiện diện của các nàng giáng tiên thì họ trở nên âu yếm khen tôi một vài câu mà tôi nghĩ thật là vô duyên, như "Thằng Vịt Lộn con dạo này mập ra đó". Con gái, ai mà thích bị kêu mình là "Mập" bao giờ. Đúng là mấy ông nội vô duyên hết biết.

Thế gìới thứ hai là thế giới của "kịch nghệ". Họ đóng kịch nhiều và rất tài tình, mỗi lần họ diễn tuồng là những lần tôi bị đau khổ. Thông thường những nàng trên lầu hay xuống thăm tôi vào cuối tuần. Biết các nàng sắp vào phòng, hai anh chàng mà tôi ghét cay ghét đắng mới bắt đầu làm vệ sinh căn phòng. Mà có phải làm gì hơn đâu, họ dồn ba cái đồ dơ của họ vào một cái tủ và dấu trong đó. Lấy khăn lau vội cái sàn nhà và miệng lúc nào cũng đay nghiến tôi không hết lời. "Thằng vịt lộn trời đánh ăn nhiều vào lại xị bậy bạ ra cả nhà...". Có lúc cả hai tên còn đè tôi ra lấy nước đổ vào người tôi và cùng nhau cười sặc sụa mặc kệ sự vùng vẩy kháng cự yếu ớt của tôi. Tôi rất ghét cái tính gỉa dối này. Họ không bao gìờ gọi tôi là "Thằng Vit Lộn" trước mặt các nàng mà lúc nào cũng gọi Quỳnh Hương ơi, Quỳnh Hương à một cách thật yêu thương trìu mến. Trước mặt các nàng, họ thay nhau vuốt ve tôi như những người tình trong mộng làm cho các nàng tưởng như tôi đang được sống trên cõi thiền đàng. Khi các nàng ra khỏi phòng, tôi lại trở về với cuộc đời "Thằng Vịt Lộn" buồn chán trong căn phòng nhỏ hẹp. Tội nghiệp thân tôi không nói được tiếng người và vì "thấp cổ bé miệng" tôi đành chịu nhẫn nhục cho qua một kiếp.... Vịt vàng".

Khi còn bé tôi chỉ biết chim chíp đến khi trưởng thành tôi bắt đầu nói tiếng vịt. Ngôn ngữ dòng họ vịt của tôi chỉ có tiếng "ạp ạp" nhưng rất nhiều ý nghĩa tuỳ theo âm thanh cao thấp, ngắn dài hay ngắn. Khi đói thì tôi kêu "ạp ạp áp" khe khẻ có nghĩa là "ăn ăn", khi ấm ức vì bị họ đối xử tệ thì âm thanh tôi có vẽ ai oán cao giọng hơn "ạp ạp ạp ạp" có nghĩa là "ức ức ức", khi chịu không nổi cái mùi hôi của căn phòng trùm kín bởi mùi giầy vớ của họ thì tôi cất tiếng thất thanh "ạp ạp ạp ạp ạp" có nghĩa là "ói ói ói " vậy mà họ có chịu hiểu đâu, mà cái anh chàng da ngăm ngăm đen còn bày đặc khoe với các người đẹp chàng ta dẫn đầu lớp môn ngôn ngữ học thật là buồn cười đáng ghét.

Hôm sinh nhật 60 mươi ngày của tôi mà lòng buồn và tủi thân vô hạn. Mấy anh chàng biết ngày sinh nhật của tôi mà họ cứ làm ngơ. Mấy nàng thì lo học bài thi cả tuần không thấy xuống. Thân con gái ở cái lứa tuổi dậy thì tôi trổ mã ra đẹp vô cùng. Bộ lông tôi trở nên óng mượt, môi tôi mọng đỏ, thân hình eo thon mang đầy sức sống. Cái khổ là cái tuổi con gái thèm ăn, không may mắn ở với mấy anh chàng học trò lang bạc này có lúc họ sài hết tiền không có gì ăn thì tôi cũng phải nhịn đói theo.

Thỉnh thoảng, một vài người bạn của họ nghe nói là bạn thời trung học tại cái xứ xa lắc, xa lơ miền trung khỉ ho gà gáy gì đó đến thăm. Họ tổ chức nhậu nhẹt suốt đêm, trong cơn say ngà ngà cái anh chàng da ngăm ngăm đen với giọng nói ồ ồ còn nổi hứng đem rượu banh miệng đổ vào họng tôi thật là tinh quái. Suốt đêm hôm đó ruột gan tôi như bị lửa đốt chân tôi bước xiêu vẹo và thấy ngàn tinh tú quay cuồng trên trời cao. Không biết cái chất nước cay cay, đắng đắng đó có thú vị gì mà mấy ông nội học trò coi bộ khoái lắm. Họ uống xong, lăn đùng ra sàn ngáy khò khò, có người còn rên hừ hừ nho nhỏ quơ tay múa chân, khó khăn lắm tôi mới tránh né được những tai nạn có thể xảy ra do mấy anh chàng say trong cơn mơ ngũ gây ra.

Một ngày nọ, cơ may thật bất ngờ đến với tôi . Hai chàng đem tôi ra một khu vực ngoài phòng của họ nói là để tắm rửa cho thơm. Họ đổ nước vào người tôi đến ướt nhẹp. Trước mặt tôi một cảnh tượng thật hải hùng hiện ra, một con thú khổng lồ lông lá đầy mình mà nghe họ gọi là con Cẩu đứng gần bên nhìn tôi. Hắn nhe những cái răng nhọn hoắt ra gầm gừ như muốn ăn tươi nuốt sống tôi. Hoảng quá, tôi vùng mạnh tuột ra khỏi tay của 2 chàng sinh viên và nhào đại vào cái hang tối om bên cạnh. Tôi chạy thục mạng để lại phiá sau tiếng kêu hoảng hốt của 2 chàng sinh viên quậy phá "Quỳnh Hương... Quỳnh Hương"...

Vào căn nhà này nằm một hồi tôi mới hoàn hồn, tôi thích ngôi nhà mới này vô cùng mặc kệ cho sự kêu gào năn nỉ của đám sinh viên kêu gọi tôi chui ra.

Hàng ngày, cả đám họ chổng mông thò đầu kêu réo tên tôi inh ỏi. Tôi cứ làm ngơ mặc kệ họ cho bỏ ghét những khi hành hạ tôi. Đói, tôi rình không có ai thì chạy ra kiếm ăn, no thì tôi vắt chân nằm ngơi nghĩ. Anh chàng Cẩu dữ tợn thỉnh thoảng cũng thò đầu vào nhìn tôi và gầm gừ. Hắn sợ nước và bóng tối nên đâu dám chạy vào chỗ tôi ở chỉ nhìn tôi gầm gừ có vẻ tức tối. lắm.

Thời gian thấm thoát trôi qua, tôi sống đơn độc trong cái nhà ấm cúng này cũng khá lâu cho đến ngày cả khu vực nhà trọ của đám sinh viên xôn xao về lịnh phải di tản ra khỏi thành phố. Chiến tranh càng lúc càng lan rộng vào thành phố. Từng đoàn người lũ lượt chạy ra khỏi Đà Lạt và cả đám sinh viên cũng bắt đầu rời khỏi khu nội trú. Tôi cũng hoảng hốt muốn chạy theo họ nhưng cứ sợ bị chú Cẩu vồ cho nên tôi không dám thực hiện ý định của mình. Người cuối cùng rời bỏ khu 42 là hai vợ chồng người chủ nhà trọ. Họ thuê một cái xe vận tải lớn, chất hết đồ đạc lên xe và bỏ đi một cách vội vàng hối hả. Nghe đâu gia đình họ là thành phần chỉ huy cao cấp của trường Đại Học Võ Bị Đà Lạt. Họ không dám ở lại vì sợ bị mang hoạ. Họ ra đi nhưng để lại tai hoạ cho tôi là chú Cẩu hung dữ khổng lồ.

Tiếng súng trong thành phố rồi cũng lắng dần, dân thành phố bắt đầu trở lại sinh hoạt cuộc sống như mọi ngày, chỉ riêng mình tôi trong cái ống cống cô đơn và buồn nản. Chung quanh không người ở chỉ có chú Cẩu hung dữ chắc cũng đói như tôi chỉ chờ chực cơ hội chộp tôi làm món ăn bổ dưỡng. Vắng lặng, và vắng lặng....cả khu 42 như một bãi tha ma, đói quá nhưng muốn kiếm ăn tôi phải chờ đến đên khuya mới dám ra khỏi chỗ ở, hoài hoặc lắm tôi mới tìm được một vài thức ăn còn vương vất lại ở khu nhà bếp. Cứ như vậy hơn một tháng thì mới có tiếng người trở về lại khu 42 Võ Tanh..tôi kinh hoảng chạy trốn và không kịp biết người đó là ai. Tên cẩu hung dữ cũng không hơn gì tôi. Hắn đói quá cả ngày moi móc mấy cái thùng rác mà không kiếm được cái gì để ăn nên cũng nằm liệt ra, mặc kệ tôi chạy ra chạy vào trong cái ống cống hắn chỉ nhướng mắt nhìn và ra chừng cảm thông như muốn nói với tôi chúng mình từ đây là bạn.

Không nhớ rõ là tôi đã sống được bao lâu sống trong căn hầm tối mò này cho đến ngày khu nhà trọ 42 có người đến ở. Sau tháng Tư năm 1975 tất cả các tài sản của những người bỏ đi khỏi thành phố đều do "Ủy Ban Quân Quản" quản lý và từ đó khu nhà trọ 42 trở thành trụ sở của hội Phụ Nữ Đà Lạt. Trừ các phòng học cũ của đám sinh viên còn giữ lại, nhiều gia đình của hội Phụ Nữ bắt đầu dọn vào các gian phòng trống và như thế trong một lần sơ xuất ra ngoài tìm thức ăn tôi bị đám con nít phát hiện ra. Bọn nhỏ chận bắt tôi với những cây gậy và mặc dầu thoát thân được nhưng kết qủa là chân bên phải tôi bị gãy sưng vù và nhức nhối. Tôi nằm liệt mấy ngày đêm trong cơn sốt mê sảng. Trong cơn mơ tôi thấy mình được trở lại với thế giới ngày xưa. Thế gìới của đám sinh viên trẻ tuy phá phách ngang bướng nhưng lại rất thân tình, bây giờ tôi mới nhận thấy sống trong căn phòng nhỏ hẹp với mùi giầy vớ quả thật là thiên đàng. Tôi thèm thấy những nghịch ngợm , những lời đay nghiến của 2 ông chủ trẻ. Tôi nhớ lại sự săn sóc trìu mến của các nàng tiên sinh viên lúc trước. Không biết bây giờ họ đang ở đâu? Làm gì và có thoáng giây nào nghĩ đến tôi không? Đói và mang thương tích đầy mình, tôi biết mình sẽ không còn sống được bao lâu nữa chỉ mong muốn được gặp lại họ lần cuối trước khi từ giã cuộc đời đầy ưu phiền khổ lụy này.

Tôi cố trườn mình ra gần cửa của căn hầm nhỏ để hít thở không khí ấm áp của mùa Hè . Bỗng nhiên một bàn tay thò vào nhấc bổng tôi lên cao xong quấn tôi vào một mảnh khăn có mùi chua chua quen thuộc. Tôi kinh hãi mở choàng mắt ra ...không biết tôi đang mơ hay thật, hình như khuôn mặt quen thuộc của anh chàng cao cao đen đen đang ôm tôi vào lòng, nhìn tôi với cắp mắt đỏ kè và ánh mắt thật xót xa. Hình như chàng ta đang khóc, tôi nghẹn ngào vùi đầu vào tấm khăn rồi thiếp đi lúc nào không hay …

Không biết tôi bị hôn mê bao lâu và như một giấc mơ, khi tỉnh dậy tôi thấy mình đang nằm trên gường trong căn phòng của 2 chàng sinh viên ngày trước. Chân của tôi đã được băng bó và vết thương cũng bớt đau nhức khá nhiều. Bên cạnh tôi lại còn có dĩa cơm trắng trộn với khoai lang và rau bầm nhuyễn hòa lẫn với nước. Một dĩa cơm thịnh soạn mà đã lâu lắm rồi tôi chưa thấy lại, đói quá tôi nghiêng đầu nuốt trửng cơm trộn khoai và rau béo ngậy mà tưởng chừng như đang nằm mơ. Sau khi no nê tôi tỉnh hẳn và nhận diện ra anh chàng có nước da ngăm ngăm đen và giọng nói ồn ào đã trở về khu nhà trọ và đem tôi ra khỏi cái hầm nước cống. Anh ta ngồi dựa lưng vào tường nhìn tôi với ánh mắt thật hiền từ và âu lo. Dưới chân chàng ta là chú Cẩu ốm nhách dơ xương cũng đang nằm lim dim ngũ gật bên cạnh dĩa cơm đã được liếm sạch.

Một chàng thanh niên, một chú cẩu không có chủ và vịt tôi đang bị thương tích đầy mình, cả 3 chúng tôi sống chung trong một căn phòng hơn 2 tuần lễ bên nhau. Bên ngoài xã hội mới đã bắt đầu nhiều thay đổi khác, người ta bắt đầu hô hào cuộc tổng vệ sinh thành phố vì ô nhiễm ruồi nhặng đã lan tràn sau một thời gian không người ở. Các loa phóng thanh phát ra những bản nhạc "cách mạng" thật hùng nhưng cũng thật chanh chua ong ỏng từ sáng sớm đến tối làm tôi phát nhức cả đầu chỉ muốn được yên tĩnh để được nghĩ ngơi. Hàng ngày, bắt đầu từ sáng sớm anh chàng sinh viên cho chúng tôi ăn, đem chàng cẩu ra ngoài phòng và không quên dặn dò hắn ta đừng quấy phá tôi rồi đi đâu mất biệt đến gần tối mới về. Có lần tôi nghe chàng ta tâm sự là lang thang hết các khu phố có đám sinh viên nội trú để tìm bạn của mình. Mới mấy tháng sau ngày biến cố 1975 mà trông chàng ta già đi trước tuổi, không còn nét hồn nhiên quậy phá của chàng trai trẻ trước ngưỡng cửa của cuộc đời nữa. Nhiều lần tôi bắt gặp chàng ta ngồi tư lự hằng giờ dõi mắt nhìn mông lung rồi ngắm nhìn tôi với sự suy tư lo âu gì đó xong chốc chốc lại thở dài. Cái chân gãy của tôi cũng dần dần bình phục, ngày tôi bắt đầu đi lại được thì cũng là ngày chàng sinh viên đem tên cẩu đi mất biệt. Tôi nghe chàng ta nói, tên cẩu sẽ đuợc về sống tại một nông trại chăn nuôi bò sữa tại Chi Lăng một nơi mà tôi nghĩ xa thật xa thành phố.

Sáng hôm sau, chàng sinh viên trở về quấn tôi vào chiếc áo khoát của chàng rồi mang tôi ra ngồi ngoài bờ hồ Xuân Hương. Quang cảnh chung quanh bờ hồ thật ảm đạm. Giòng nước đục ngầu trôi lững lờ vài bộ quân phục của ai đó bỏ lại sau trận chiến chen lẫn vào đám lục bình và nhấp nhô theo làn sóng. Bên kia bờ hồ một vài người dân nghèo đang ngồi thả cần câu cá. Ngồi tư lự hằng giờ, nhiều lần anh ta mở áo tính thả tôi xuống hồ nhưng rồi lại lắc đầu lẩm bẩm:

"Thằng Vịt Lộn ơi, mầy không biết tiếng người đâu hiểu những gì tao nói. Đời là bể khổ mà mầy cũng như tao, thời thế đẩy đưa chúng ta cùng chung một số phận bị lạc loài. Bạn bè tao, người yêu tao đã thất lạc ở phương trời nào, có vài bạn tao trúng bom đạn đã vĩnh viễn ra đi. Chắc không bao giờ tao gặp lại ai nữa. Từ hôm nay tuổi trẻ chúng tao không còn có ngày mai. Cuộc đời của tao sẽ lang thang rày đây mai đó. Tao phải chia tay cùng mày rồi. Đối với loài người, mày chỉ là món đồ ăn béo bở không hơn không kém. Thả mày xuống bờ hồ này thì chỉ vài ngày là người ta sẽ bắt được mày thôi. Chỉ vài ngày nữa tao sẽ rời khỏi Đà Lạt. Tao sẽ đi xa lắm.... Đừng buồn khóc nha, tao không mang mày theo được đâu...".

Tôi nhìn anh ta muốn nói với anh ấy thật nhiều nhưng làm sao nói được, tôi hiểu anh ta vô cùng. Tôi thừa biết chỉ là con vật và là món ăn của loài người không hơn không kém.

Sau ngày hôm đó, chàng thanh niên đưa tôi về Chi Lăng, ngang qua hồ Than Thở, anh ta tìm ra một nơi sống an ổn cho tôi. Bên con suối nhỏ dẫn ra bờ hồ là những ruộng sậy nước bỏ hoang. Chàng ta phát hiện nơi đây rất nhiều tôm tép và cá nhỏ có thể nuôi dưỡng tôi sinh sống. Nơi đây vắng lặng không một bóng người ngoài vài chú vịt rừng thường xuyên bay ra từ khu rừng thông già bên cạnh trường Võ Bị. Anh ta nói nhỏ vào tai tôi, giọng nói thật thiết tha.

"Vịt Lộn ơi, chia tay mầy nha. Mầy phải tự mưu sinh lấy trong cuộc đời đầy gian nguy cạm bẩy này". Anh ta vuốt nhẹ thân tôi lần cuối và thả tôi xuống giòng nước với đôi mắt đỏ ngầu đau khổ. Mặc dầu anh ta xua tay cố đuổi tôi bơi đi, tôi vẫn đứng trơ trơ nhìn lại. Bóng chiều ngã dần trên đồi thông, tôi nhìn theo khi hình dáng anh ta khuất dần sau mấy rặng thông già. Trong nức nở nghẹn ngào tôi chỉ kịp kêu lên vài tiếng não nùng ai oán ''ạp ạp - vĩnh biệt, vĩnh biệt anh bạn thân yêu ơi".

Một thân trơ trọi tôi lội băng qua giòng suối...tôi chợt nghe xa xa bên kia đồi bản nhạc buồn thật quen thuộc vang vọng lại:

Ta mang cho em một đóa quỳnh
Quỳnh thơm hay môi em thơm
Em mang cho ta một chút tình
Miệng cười khúc khích trên lưng

Đêm này đêm
Buồn bã với những môi hôn
Trong vườn trăng
Vừa khép những đóa mong manh

Ta mang cho em một chút buồn
Vì ta như sông lênh đênh
Môi em cho ta một cánh hồng
Lụa là phút ấy chưa quên

Thôi chào em
Về giữa phố xá thênh thang
Không gì vui
Thì hãy gắng nhớ đôi lần ... (TCS)

QD Tháng 11, 2015


          Top  
 
 
Post new topic Reply to topic



Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 1 guest


Display posts from previous:  Sort by  
Jump to:  

You cannot post new topics in this forum
You cannot reply to topics in this forum
You cannot edit your posts in this forum
You cannot delete your posts in this forum
You cannot post attachments in this forum


cron
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group